Di tích - Danh thắng

Trong những năm qua, hướng về mục tiêu chung của sự nghiệp văn hóa đã được nêu trong Nghị quyết trung ương 5 khóa VIII. Tỉnh Hòa Bình đã rất chú trọng đến công tác quản lý và phát huy giá trị di tích, đồng thời xây dựng chiến lược phát triển ngành kinh tế du lịch dựa trên nguồn tài nguyên thiên nhiên và hệ thống di tích của tỉnh, cùng với những giá trị văn hóa chứa đựng trong di tích, lễ hội...

Hiện nay tỉnh Hòa Bình đã tiến hành kiểm kê được 283 địa chỉ di tích, trong đó đã phân loại được 102 địa chỉ di tích được Ủy ban nhân dân tỉnh Hòa Bình ra Quyết định phê duyệt danh mục kiểm kê di tích và danh lam thắng cảnh trên địa bàn tỉnh năm 2016. Đến nay (tính đến tháng 5/2019) đã có 94 di tích được xếp hạng các cấp, trong đó có 41 di tích được Bộ Văn hoá, Thể thao và Du lịch xếp hạng cấp quốc gia và 53 di tích xếp hạng cấp tỉnh.

Ngai thờ Đình Đồng Sương    
IMG_9626

       Di tích địa điểm chiến thắng cầu Mè             danh thắng Di tích Thác Mu

 

Phát huy những thế mạnh của mình, trong công tác quản lý di tích đã đạt được những ưu điểm cơ bản như: Tích cực tham mưu cho tỉnh xây dựng, ban hành các văn bản quản lý, áp dụng cơ chế, chính sách, đồng thời đẩy mạnh công tác quản lý, hướng dẫn nghiệp vụ để bảo tồn và phát huy các giá trị của di tích, bước đầu đã thu được kết quả tốt, thiết thực: từ công tác tuyên truyền, phổ biến, ban hành các văn bản quản lý, hưỡng dẫn nghiệp vụ, xây dựng kế hoạch cụ thể cho việc huy động các nguồn vốn vào hoạt động tu bổ, tôn tạo, trùng tu chống xuống cấp cho di tích, tổ chức thanh kiểm tra, mở các lớp tập huấn cho cán bộ di tích cơ sở, kiện toàn bộ máy quản lý và nâng cao trình độ chuyên môn cho đội ngũ cán bộ làm công tác quản lý.

Tuy nhiên đối với công tác quản lý nhà nước về di tích đặt ra nhiều vấn đề quan tâm: Hòa Bình là một tỉnh miền núi, địa hình phức tạp, hơn nữa các di tích được phân bố rộng khắp các huyện trong tỉnh, nhiều di tích ở những nơi khó đi lại như các hang động hay di tích khảo cổ… dẫn đến nhiều khó khăn trong việc theo dõi, quản lý di tích, di vật, cổ vật trong di tích và lễ hội tại di tích; Hơn nữa nhiều huyện chưa quan tâm đến công tác tuyên truyền, giáo dục truyền thống cho bà con nhân dân về ý thức bảo vệ di tích; Một số công trình tu bổ chưa thực hiện đúng quy trình, dẫn tới sai lệch và biến dạng di tích; nguồn vốn đầu tư cho hoạt động quản lý, bảo vệ, tôn tạo, bảo tồn và phát huy di tích rất hạn hẹp, việc khai thác giá trị của di tích chưa thực sự gắn với phát triển du lịch, chưa có sự liên kết trong khai thác các tua, tuyến du lịch; Đội ngũ cán bộ làm công tác quản lý di sản còn thiếu và yếu. Ở huyện hầu như chưa có cán bộ chuyên trách về mảng di tích, hầu hết chỉ mang tính chất kiêm nhiệm, đặc biệt là cán bộ ở cấp xã số lượng người có chuyên môn về bảo tồn, bảo tàng, di sản hầu như rất ít.

Để công tác quản lý di tích được tốt hơn và có chất lượng, hiệu quả hơn thì đòi hỏi trong thời gian tới cần có nghiên cứu, giải pháp đồng bộ và thiết thực hơn nhằm khắc phục dần dần những hạn chế trên đây. Đồng thời những người làm công tác quản lý di sản văn hóa nói chung và quản lý di tích lịch sử văn hóa nói riêng cần nâng cao trách nhiệm của mình hơn nữa cùng với các cấp, các ngành có liên quan trong việc bảo vệ, khai thác và sử dụng nguồn tài sản này một cách khoa học, đúng đắn.

                                                               Nguyễn Ly – Phòng QLVH

Các tin khác

Viết bởi Nguyễn Ngọc Tú