Văn hóa

Ngày 13/3/2017, Tại xóm Kè, Xã Phú Vinh, huyện Tân Lạc đã diễn ra Lễ hội Chùa Kè. Tới dự có đại diện các Sở, ngành của tỉnh; đồng chí Bí thư Huyện ủy, Chủ tịch Ủy ban nhân dân huyện Tân Lạc; các đồng chí trong BTV huyện ủy; Hội đồng nhân dân, Ủy ban nhân dân; cùng đông đảo nhân dân và du khách thập phương.

kè 1  

Phần thi hát diễn xướng tại Lễ hội

Lễ hội Chùa Kè là Lễ hội truyền thống, được tổ chức thường niên, có quy mô cấp xã. Tương truyền Chùa kè được ba anh em nhà Lang Cun Cần Mường Bi bấy giờ là Đinh Công Thẩm, Đinh Công Chiều và Đinh Công Út đã cùng bàn bạc và quyết định cho dựng vào ngày 16/2 âm lịch năm 1892. Ngôi chùa thờ  bụt đá (Phật Bà Quan Âm Bồ Tát) với ông quan Đanh bà Quan Đãng đã hướng dẫn Ông Ba Lăng và bà Ba Lập lấy đá ngăn dòng nước Khoang Trạch, bắt dòng nước phải chảy xuống lỗ hút trong khe đá, rồi dẫn dòng nước ra bãi bưa bằng để cấy lúa. Từ đó, cây cối quanh năm xanh tốt, người dân khắp nơi kéo về tụ cư ở Mường Kè để làm ăn sinh sống. Cuộc sống của bản Mường từ đó ngày một sung túc. Để tưởng nhớ phật bà Quan âm bồ tát và các vị thần linh Lang Cun lúc bấy giờ đã cho xây dựng ngôi chùa và rước tượng phật bằng đá từ Ninh Bình về thờ cúng. Đồng thời giao cho hai dòng họ Đinh Công trông nom, quét dọn và lo việc cúng lễ trong chùa. Người dân gọi là nhà Tạo và nhà Sãi.  Từ bấy tới giờ, hàng năm vào ngày 16/2 âm lịch hai họ nhà Tạo và nhà Sãi cùng phụ trách việc tổ chức các nghi lễ thờ cúng tại Chùa.

Trong lễ hội ngoài phần lễ, Ban tổ chức còn tổ chức thi diễn xướng, trình tấu chiêng, trưng bày các món ăn ẩm thực của nhân dân các xóm, tổ chức các trò chơi dân gian, các môn thể thao dân tộc như bắn nỏ, kéo co, đánh cù, đánh mảng, ném còn.

Lễ hội Chùa Kè đã thu hút khoảng năm nghìn lượt khách đến tham quan. Có thể nói đây là địa điểm để nhân dân và du khách thập phương về cầu an, vui chơi giải trí và khám phá nét đẹp truyền thống văn hóa Dân Tộc Mường.

                                                                                Tú Cao – Quản lý văn hóa

Tin mới

Các tin khác

Viết bởi Nguyễn Ngọc Tú